Summary
Ánh Trăng Sáng Của Tôi Phải Lòng Tên Lưu Manh
Thanh mai vì muốn trốn đi với lưu manh, mà trộm đi thẻ ngân hàng có mười bảy tỷ trong đó.
Tôi thông báo cho nhà cô ta kịp thời báo mất tài sản, tên lưu manh vì vậy mà bị bọn đòi nợ nghiền nát một chân.
Thanh mai khóc lóc nhận sai, nói cô ta bị tẩy não, vài năm sau, chúng tôi nắm tay nhau bước vào cung điện hôn nhân.
Đêm tân hôn, cô ta chuốc say tôi, rồi đẩy tôi xuống từ lầu ba biệt thự.
Ta té ngã bị gãy xương cổ, liệt nửa người trên.
Ngày ly hôn, cô ta đắc ý nói với tôi, bây giờ anh đã hiểu cảm giác đau đớn vì tàn tật chưa?
Mở mắt ra lần nữa, màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn của cô ta vừa gửi đến: “Anh Hải Nguyên, em định bỏ trốn với Chu Số.”
Truyện hay. Cảm ơn nhà dịch.
Truyện viết chắc tay, hiếm khi đọc được truyện có góc nhìn của nam chính
Những người như nu9 quen được nuông chiều, muốn gì đc nấy thì sẽ dễ bị hấp dẫn bởi những kẻ lừa đảo, lõi đời như Chu Số. Ở kiếp trước, nam9 quá “lành” nên dĩ nhiên không thể lọt vào mắt xanh của cô ả.
Cái kết ở kiếp này là vừa đủ và trọn vẹn, n9 tuy từng bị đẩy đến cái chết 1 cách tức tưởi nhưng vẫn giữ vững sơ tâm, trả thù 1 cách chừng mực, không làm hại đến cơ thể cũng như động đến tính mạng của nu9, vậy cũng là quá tình nghĩa rồi
Đáng đời Chu Tinh!