Summary
Cửu Gia
Tôi, Lâm Thanh Nhi, vô tình phát hiện ra mình chính là vị hôn thê pháo hôi của nam chính trong một bộ truyện trọng sinh thời xưa.
Ừm, đúng kiểu nữ chính kiếp trước bị mù mắt, tin nhầm tra nam, hại chết nam chính lẫn bản thân, rồi sau khi trọng sinh mới biết trân trọng anh ta, câu chuyện ngọt đến sâu răng.
Nếu tôi không nhìn nhầm quảng cáo thì sau khi trọng sinh, chắc chắn sẽ có đoạn hội thoại kiểu:
Nam chính: “Anh sẽ trả tự do cho em, để em rời khỏi anh.”
Nữ chính: “Chồng ơi… ôm em đi.”
Nam chính: “Em vừa gọi anh là gì? Em có biết anh đã chờ ngày này bao lâu không?”
… Trời ạ, đúng là kịch bản cũ rích.
Tiếc là tôi chỉ là nữ phụ, mà tôi cũng chẳng quan tâm kiểu nữ chính đầu óc có vấn đề như vậy.
Nhưng bây giờ nói gì cũng vô ích.
Tôi ngoan ngoãn ngồi trên đùi anh ta, nhẹ nhàng chạm môi vào mặt anh, từng chút một như chuồn chuồn lướt nước.
Ánh mắt anh tràn đầy ham muốn, nhưng lại chẳng có bất kỳ phản ứng nào.
Phó Cửu Hàn, người ta gọi là “Cửu gia”, dù thực tế anh ta sắp 30 rồi. Nhưng mà tại sao lại gọi là “gia” nhỉ?
Thôi kệ, giờ tôi chỉ có thể mềm giọng nũng nịu: “Cửu gia~ hôn em đi.”
truyện tẩy trắng na9 vãi, chứ kiếp trước với nữ phụ kia ông giam cầm bà, hủy hôn ước với nu9 mà quay ra bật mood si tình boy z…
Bộ này tam quan siêu ổn, đúng kiểu vả lại mấy bộ nu9 kiếp trước ngược na9 tả tơi sau trọng sinh cái trân trọng na9 :))) na9 mấy bộ đó khác gì lốp dự phòng đâu à. Còn bộ này thì na9 bị mấy nguyên tắc trong nguyên tác ép buộc, điều khiển ổng nè chứ vốn dĩ ổng cũng kh có iu bà kia, còn con mẹ kia sống lại mà cứ như bị dở người ấy, làm điên làm khùng, cũng may là có nu9 tới phá vỡ xiềng xích của na9, tìm đc ng mình yêu thật lòng chứ kh phải bản thân là công cụ cho ngkhac nữa, lâu lắm rồi mới đọc dc bộ zhihu siêu tâm đắc vậy á.