Dã Cốt - Chương 3
11
Mấy ngày sau đó, Lục Phong coi tôi như không khí.
Gặp nhau ở sàn đấu, hắn chẳng thèm liếc mắt, cứ thế đi ngang qua tôi như người lạ.
Vẫn cười đùa với người khác, nói chuyện ríu rít, trông như chẳng có chuyện gì.
Nhưng hễ tôi xuất hiện, gương mặt hắn lập tức đóng băng, lạnh tới mức có thể cạo ra mảnh băng vụn.
Một đàn em ghé lại, cẩn trọng hỏi nhỏ:
“Niên ca… phong ca với anh đang giận nhau à?”
Tôi gẩy tàn thuốc, không nói gì.
Một thằng khác chen lời:
“Không đâu, tính phong ca ấy mà… nếu thật sự giận thì sớm đã động tay rồi.”
Cũng đúng.
Lục Phong là kiểu có lửa là phát, có tức là đấm, không bao giờ biết nhịn.
Mà cái kiểu lơ đẹp này, lại khiến người ta khó chịu hơn cả bị ăn đấm.
Tam gia cũng bắt đầu thấy có gì đó sai sai, gọi tôi sang nói chuyện riêng.
“A Niên, thằng nhóc Lục Phong… mày có dằn mặt nó chưa?”
Tôi gật đầu.
Tam gia nheo mắt, tay xoay hai quả cầu hạch đào:
“Dằn rồi là được. Thằng đó là ngựa hoang, nhưng nếu biết dùng thì cũng là lưỡi dao bén. Đừng để nó quật ngược lại làm thương người mình.”
“Dạ, tôi hiểu.”
Hiểu thì hiểu.
Nhưng Lục Phong rõ ràng chẳng định ngoan ngoãn nghe lời.
Chiều hôm sau, rắc rối xảy ra.
Lô hàng quan trọng của Tam gia ở bến Nam bị người ta cướp giữa đường.
Thủ đoạn rất gọn gàng, không để lại chút dấu vết nào.
Nhưng có một đàn em nói nhìn thấy Lục Phong lảng vảng gần bến tàu buổi sáng hôm đó.
Khi tin tới tai tôi, Lục Phong đang vắt chân nằm ngủ dưới bóng cây sau sân.
Tôi bước lại, đá nhẹ vào chân ghế.
Hắn mở mắt lười biếng, thấy là tôi thì mặt lập tức lạnh tanh, lật người quay lưng.
“Có việc?”
“Tôi hỏi — lô hàng ở bến, có phải do mày động tay không?”
Lục Phong bật dậy, ánh mắt sắc lẹm, môi cong lên một nụ cười chế giễu:
“Hạng Niên, đầu óc mày bị tinh trùng ăn mất rồi à? Tao đi phá hàng của Tam gia? Tao được cái gì?!”
“Cái gì được — tự mày biết rõ.”
Hắn đứng lên, cao hơn tôi một chút, bóng đổ xuống đầy áp lực.
“Tao biết rõ? Tao chỉ biết Hạng Niên mày đúng là một thằng hèn tận xương!”
“Tám năm rồi, gặp lại tao, mày đến một câu cũng không dám nói!”
“Giờ Tam gia vứt cho mày khúc xương, mày lại lắc đuôi đi cắn tao?!”
Lời còn chưa dứt, nắm đấm của tôi đã giáng thẳng vào mặt hắn.
Hắn phản ứng nhanh, nghiêng đầu né tránh, đấm ngược lại vào bụng tôi.
Chúng tôi lập tức lao vào nhau, vật lộn giữa sân, va đổ cả bàn ghế, tiếng động ầm ầm.
Đám người xung quanh sợ tới mức tản sạch, chẳng ai dám can.
Cuối cùng, tôi ép hắn vào tường, cánh tay siết lấy cổ họng.
Hắn thở dốc, hai mắt đỏ ngầu trừng tôi:
“Mày… mày dám đánh nữa không?!”
“Đồ hèn! Thằng nhát chết!!”
Giọng hắn như gằn ra từ kẽ răng.
“Nếu mày có gan, thì giết tao luôn đi!”
Tôi nhìn gương mặt gần trong gang tấc ấy, lửa giận đốt cháy ngực như sắp nổ tung.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn buông tay ra, chậm rãi.
Hắn trượt xuống theo vách tường, ngồi phệt dưới đất, vừa ho vừa cười, cổ vẫn còn đỏ ửng.
“Ha… tao biết ngay… mày mẹ nó… không có gan…”
12
Tôi không nhìn hắn nữa, quay lưng bỏ đi.
Chỗ hàng kia, không phải do Lục Phong động vào.
Hắn không ngu, cũng không có lý do để làm vậy.
Chỉ là mấy ngày bị hắn lơ đẹp, tôi khó chịu đến phát cáu, muốn mượn cớ đánh nhau một trận.
Người gây chuyện thật là Hắc Ngư — một lão già theo Tam gia hơn chục năm, dạo gần đây nhảy nhót hơi nhiều.
Chắc là muốn thị uy với lính mới như Lục Phong, tiện thể dìm tôi xuống luôn.
Tôi mang bằng chứng tìm được đặt thẳng lên bàn của Tam gia.
Tam gia không thèm nhìn, chỉ liếc tôi:
“Hắc Ngư theo tao mười mấy năm rồi.”
Tôi gật đầu:
“Tôi biết phải làm gì.”
Tam gia phất tay cho lui.
Xử lý Hắc Ngư không tốn bao nhiêu sức.
Lão ta tự hiểu rõ, đụng vào hàng hóa của Tam gia thì không còn chỗ trong bang nữa.
Bị chặt một tay, đuổi thẳng ra khỏi tỉnh.
Rời khỏi chỗ Hắc Ngư, trời đã tối.
Tôi lái xe về sàn đấu, vừa rẽ qua góc phố thì thấy Lục Phong.
Hắn tựa vào cửa cuốn đã đóng, hút thuốc, dáng người cao gầy kéo dài dưới ánh đèn đường.
Dưới chân hắn là một người.
Là tâm phúc của Hắc Ngư.
Tôi dừng xe bên cạnh, hạ cửa kính.
Lục Phong ngẩng đầu, nhả một ngụm khói, mặt không cảm xúc.
Người dưới chân hắn mặt mũi bầm tím, rên rỉ không ra hơi.
“Hỏi rồi. Là Hắc Ngư bảo hắn tung tin tôi động vào hàng.”
Lục Phong ấn chân lên mặt tên kia:
“Cứng mồm quá, mất chút công.”
Tôi nhìn hắn:
“Lo chuyện bao đồng.”
Lục Phong hừ khẽ:
“Tôi thấy bẩn, thì dọn. Không được à?”
Hắn không để ý đến tôi nữa, dụi tắt thuốc, đá thêm một cú vào người dưới chân:
“Biến, lần sau tao còn thấy mặt mày, không đánh đơn giản thế này đâu.”
Tên kia bò lê bò càng chạy mất.
Lục Phong đút tay túi, bước lại gần xe tôi, đứng ngoài cửa kính nhìn vào:
“Hạng Niên, cảm ơn.”
Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ hắn lại nói ra lời đó.
“Cảm ơn gì?”
“Cảm ơn anh không thật sự tin là tôi làm.”
Hắn ngập ngừng, mắt nhìn chỗ khác:
“Cũng cảm ơn… vì hôm đó không ra tay giết tôi thật.”
Tôi không đáp.
Không khí hơi… dính dính, kỳ kỳ.
Bỗng hắn cúi người, tay khoác lên cửa xe, sát lại gần, lại nở nụ cười vừa cà khịa vừa lưu manh:
“Nhưng Niên ca à, anh đau lòng thì cứ nói, đừng có cứ ra tay. Em dễ hiểu lầm lắm.”
Đồ chết tiệt biết diễn.
Hiểu lầm cái đầu hắn.
Tôi bật nút kính xe lên, suýt kẹp trúng mũi hắn.
Hắn bật cười nhảy lùi ra sau, còn huýt sáo trêu tôi.
Xe đã chạy xa, mà trong gương chiếu hậu tôi vẫn còn thấy hắn đứng nguyên tại chỗ, cái bóng dài nhỏ dần.
Cảm giác bực bội trong lòng cũng tự dưng tan đi một nửa.
13
Sau trận ầm ĩ đó, quan hệ giữa tôi và Lục Phong có dịu đi chút.
Ít nhất hắn không còn xem tôi như không khí.
Nhưng chỉ thế thôi.
Không còn mấy trò trêu ghẹo lộ liễu như trước, ánh mắt khi nhìn tôi lại mang theo một thứ khác.
Nặng trĩu. Khiến tôi không thấy thoải mái nổi.
Tam gia hình như rất hài lòng với loại “cân bằng vi diệu” này.
Vài ngày sau, có một tên đàn em cũ ăn chặn sổ sách bị phát hiện.
Lúc bị lôi đi, hắn gào khóc van xin, tiếng vang vọng cả sàn đấu.
Tam gia vừa chậm rãi lau tay vừa cười nói với tôi và Lục Phong:
“Thấy chưa? Dù có là chó già, mà cắn chủ một phát, cũng phải đem đi nấu lẩu.”
Ánh mắt ông ta lướt qua tôi và Lục Phong.
“A Niên, khu bên Tây mới mở sàn mới, để Lục Phong qua trông coi. Mày dẫn nó theo.”
Hộp đêm là chỗ phức tạp, chuyện nhiều như nấm.
Lục Phong ra tay đủ tàn để trị bọn rác rưởi, nhưng cũng dễ ra tay quá đà.
Có hôm, mấy gã khách nhậu say gây rối, đập phá đồ đạc rồi còn quấy rối nhân viên.
Lục Phong xử lý gọn gàng — gãy tay gãy chân, rồi ném thẳng ra sau thùng rác.
Lúc tôi tới, hắn đang dùng khăn ướt lau tay, mặt đầy chán ghét:
“Mẹ nó, ồn ào muốn điếc tai.”
Tôi liếc qua mấy tên đang rên rỉ, lăn lộn dưới đất.
Không phải dân bản địa, nhưng ăn mặc phô trương, nhìn không giống người thường.
“Tìm hiểu lai lịch chưa?”
“Phải hỏi nữa hả?” — Lục Phong nhướn mày — “Gây sự là ăn đòn.”
Tôi bảo đàn em đi tra.
Quả nhiên, trong số đó có một tên có hậu thuẫn — không lớn nhưng cũng đủ phiền.
Tam gia biết chuyện, gọi Lục Phong đến mắng một trận, trừ luôn ba tháng tiền thưởng.
Lục Phong bước ra khỏi phòng Tam gia, vẻ mặt chẳng có chút hối lỗi.
Thấy tôi, hắn bĩu môi:
“Lại gây phiền cho anh rồi hả, Niên ca?”
Tôi nhìn hắn:
“Lần sau muốn đánh người thì dùng đầu suy nghĩ trước.”
“Đầu thì có, nhưng không nhanh bằng nắm đấm.”
Hắn tiến sát lại, giọng trầm xuống:
“Giống như anh đó — trong đầu xoay đủ tám trăm vòng, chi bằng đánh một trận cho sướng, đúng không?”
Ý tứ đầy trong câu nói, mắt cũng không giấu nổi lửa.
Tôi nghiêng mặt đi:
“Cút. Làm việc.”
14
Chuyện Lục Phong đánh người bắt đầu kéo theo rắc rối lớn hơn tôi tưởng.
Gia đình bên kia không buông tha, dù không dám công khai chống lại Tam gia, nhưng âm thầm giở đủ trò bẩn.
Hộp đêm bị kiểm tra mấy lần với đủ lý do lặt vặt, doanh thu bị ảnh hưởng thấy rõ.
Tam gia bắt đầu không vui.
Còn Lục Phong thì bực khỏi chịu nổi, mấy lần đòi tự đi “dọn” đối phương, đều bị tôi đè xuống.
Hắn trừng tôi:
“Mẹ nó anh ngăn tôi làm gì?”
“Tôi phá tan cái ổ chó đó, xem còn ai dám mở miệng!”
Tôi lạnh mặt nhìn hắn:
“Phá xong rồi sao? Vào bóc lịch thêm lần nữa?”
“Tám năm chưa đủ hả?”
Lục Phong lập tức câm lặng, ánh mắt hằn học, lồng ngực phập phồng dữ dội, cuối cùng giơ chân đá mạnh vào tường một cú:
“Đ*…”
Tôi biết hắn đang uất.
Có những thứ — không phải quyền đấm là giải quyết được.
Có những uất ức — phải nuốt xuống.
Tôi mất rất lâu mới học được điều đó, còn hắn thì rõ ràng vẫn chưa hiểu.
Tối hôm đó, tôi một mình đi gặp kẻ đứng sau bên kia gây chuyện.
Không báo cho Lục Phong.
Nói gì không quan trọng, quan trọng là tôi thể hiện rõ lập trường của Tam gia, đồng thời cũng ném cho đối phương một ít “đường”.
Lúc tôi bước ra, điện thoại vang lên — tin nhắn từ Lục Phong.
Chỉ có ba chữ:
【Đang đâu đấy?】
Tôi không trả lời.
Một lát sau, hắn gửi thêm một tin nữa:
【Thằng hèn.】
Tôi nhìn màn hình, trong đầu hiện ra cảnh hắn nghiến răng nghiến lợi chửi tôi.
Trên đường quay về hộp đêm, khi đi ngang một con hẻm tối, tôi nghe thấy có tiếng đánh nhau vọng ra.
Vô thức liếc vào một cái, chân tôi lập tức khựng lại.
Là Lục Phong.
Một mình hắn đang bị vây đánh bởi năm, sáu thằng.
Tay bọn kia cầm đủ thứ — ống sắt, gậy gộc — ra tay không hề nương.
Lục Phong rõ ràng đang bị đè thế.
Trán đầy máu, nhưng mắt vẫn đỏ ngầu, từng cú đấm đều vang lên tiếng nặng nề của xương thịt va chạm.
Trên đất đã có hai tên nằm thẳng cẳng.
Tôi không nghĩ ngợi, tháo lỏng cà vạt, nhặt nửa viên gạch cạnh chân, bước vào.
Đập thẳng vào gáy thằng phía sau, một phát ngất luôn.
Lục Phong thấy tôi thì sững người, rồi nhe răng cười.
Trong ánh đèn tù mù, hàm răng dính máu của hắn trắng đến rợn người.
“Ồ, đồ hèn cũng mò tới à?”
Tôi gạt ống sắt đang vung tới, đáp lại bằng một cú đập gạch vô mặt đối thủ.
“Câm mồm.”
