Giả Làm Trai Thẳng - Chương 4
13
Cố Trì xuất hiện đúng lúc đang khoanh tay gió, lạnh teo.
Hắn thở dốc như chạy nước rút, thì run như cầy sấy.
“Trần Trinh…”
Cố Trì nuốt nước miếng, cởi áo khoác của phủ lên .
Ánh mắt hoảng loạn, căng thẳng đến mức lắp bắp:
“Tôi… thích .
Đừng nhận lời khác… ?”
Cái tên , ngay cả lúc tỏ tình cũng mặt lạnh như tiền.
Tôi trưng một cái mặt thối, chớp.
Hắn thì căng thẳng tới mức chẳng biết để tay chân , như thằng ngốc.
“Cúi đầu.”
Tôi , lệnh.
Hắn ngẩn , ngoan ngoãn cúi xuống.
Tôi nở một nụ dịu dàng, nhẹ nhàng đỡ lấy mặt ,
giống như lần đầu tiên, hôn lên môi .
Cố Trì đơ — từ từ vươn tay ôm chặt lấy .
Cảm giác như rúc lòng một con gấu bông khổng lồ.
Môi chúng chạm ,
nhưng chẳng dám cử động.
Tôi chậm rãi mút lấy môi của , thật nhẹ.
Trong lúc đó, tim đập mạnh như đánh trống trận.
Tôi nổi máu nghịch, cắn thêm phát nữa.
Hắn đau, nhưng vẫn buông :
“Cho ôm thêm chút nữa… ?”
Tôi vùi đầu ngực , khóe môi cong lên kiểm soát nổi.
Tên , cái kiểu lạnh lùng mà ngại ngùng, đúng là… đáng yêu chết mất.
14
Trên đường về, và Cố Trì tay trong tay, gió đêm thổi lồng lộng.
Bàn tay to, ấm… mà toát mồ hôi vì căng thẳng.
“Khi nào thì bắt đầu thích ?”
Tôi gãi nhẹ lòng bàn tay .
Tai đỏ ửng, tay cũng vội gãi mặt:
“Lần đầu gặp. Yêu từ cái đầu tiên.”
“Vậy lúc nào cũng trưng cái mặt lạnh với ?
Còn cấm đụng ?”
Tôi ghé sát , hổ mặt .
“Tôi dị ứng với .”
“Nhìn mặt là lắp bắp, mà chạm , da nóng rực như sắp bốc cháy.”
“Về mới hiểu — cái cảm giác đó gọi là “thích”.”
15
Vừa về tới ký túc, giọng Lâm Huy đã vang lên như loa phát thanh:
“Ớ, Cam Ngọt hẹn hò ? Sao về chung với Trì ca ?”
“Má ơi Trì ca ơi!
Anh chiến trận ở về thế? Cái miệng sưng đỏ lên kìa!”
“Hí hí hí… đừng là cắn với Cam Ngọt đến ghiền nha?!”
“Cậu nhiều quá đấy!”
Cố Trì đỏ mặt nổi nóng.
16
Tôi hỏi Cố Trì vụ cái nick “trai mlem” là thế nào.
Vừa hỏi xong, mặt đỏ ửng như cà chua.
“Cái nick đó, chỉ kết bạn với một .”
“Chỉ cho xem thôi, Trần Trinh.”
Mặt cũng đỏ như phỏng.
Từ đó cái tài khoản chính thức thành… “tư liệu sinh hoạt tình thú” của hai đứa .
Hôm đó đến lượt duyệt ảnh mới:
Sơ mi trắng.
Người ướt.
Áo khi ướt bám sát cơ thể, mờ trong suốt, lộ rõ phần cơ bụng quyến rũ phát ngất.
Tôi hít hà hít hà.
Rồi lén để bình luận:
【Vừa cong xong. Đạo đức ? Ranh giới ? Số điện thoại ?!】
Ngay đó, tài khoản chính của Cố Trì nhảy một tin nhắn:
【Qua giường , xem hàng thật.】
Tôi đỏ mặt, não lập tức chế độ xử lý tốc độ cao:
Lâm Huy đang ngủ như heo… liệu nên liều ?
Rồi một tin nhắn khác đến:
【Giỡn thôi, qua nhà vệ sinh, cho xem thứ ho.】
…Tôi hổ vì cái suy nghĩ của .
Tên rõ ràng là kiểu nội liễm gợi cảm.
Chỉ dám mấy lời mạng.
Trời ơi.
Nửa đêm.
Ký túc chỉ còn tiếng ngáy đều đều của tụi bạn.
Cầu thang cót két vang vọng.
Tôi lặng lẽ tụt khỏi giường, hiểu cảm giác lén lút ngoại tình.
Đèn nhà vệ sinh sáng.
Bên trong là bóng dáng cao lớn của Cố Trì.
Vừa mở cửa, đã sẵn đó, y chang dáng pose trong ảnh gửi.
Hắn đỏ tai, ghé sát , thở nóng rực:
“Muốn chạm cơ bụng ?”
Tôi thấy tim đập thình thịch, để mặc dẫn tay lên vuốt nhẹ.
Rồi cúi đầu hôn .
Ướt át, ngọt ngào, giống hệt như tình yêu thầm kín và cháy bỏng của hai đứa .
Ngoại truyện – Góc của Cố Trì
Lần đầu tiên gặp Trần Trinh,
tươi như thiên thần.
Tôi chẳng hiểu tim bỗng đập thình thịch loạn cả lên.
Mở miệng thì lắp bắp: “Trần… Trần Trinh…”
Sau đó, dứt khoát gì mặt nữa.
Cậu xinh lắm, như búp bê sứ.
Trong lớp, nhiều bạn nữ thích .
Vừa trai, ngoan, học giỏi nữa.
Còn thì… dám chạm .
Chỉ cần Trần Trinh chạm , liền cảm thấy nóng bừng, tai đỏ rực.
Tôi nghĩ … dị ứng với .
Vì , luôn giữ cách.
Cho đến khi…
Trần Trinh bắt đầu ghét .
Khó mà diễn tả cảm giác đó.
Cậu từ nhiệt tình trở nên lạnh nhạt.
Cậu đụng nữa, cũng lười chuyện với .
Cậu chơi với mọi , nhưng bao giờ cạnh .
Tôi cảm thấy trống rỗng trong lòng.
Rất trống.
Thậm chí, mỗi lần thấy Trần Trinh với khác, trong lòng bùng lên một cơn giận vô cớ.
Về mới hiểu, cái đó gọi là… ghen.
Và cũng dần nhận , hề dị ứng với Trần Trinh.
Tôi yêu .
Khi cái suy nghĩ đó xuất hiện, hoảng hồn.
Tôi sợ đến mức dám thở mạnh.
Trần Trinh đã ghét .
Tôi thể phá rối giai đoạn cuối cấp quan trọng như .
Huống gì, chắc đã thích con trai.
Sau khi còn cùng bàn, lặng lẽ theo dõi các tài khoản mạng xã hội của .
Tôi điên cuồng hiểu hết mọi thứ về Trần Trinh.
Tôi thậm chí còn lần nick phụ của Weibo – chính là 【Cam ngọt】.
Tôi biết đậu đại học C.
Tôi thậm chí biết thích con trai cơ bắp.
Lúc thấy điều đó, mặt đỏ bừng, nhưng… may thật,
cũng thích con trai.
Sau kỳ thi đại học, bắt đầu xây dựng tài khoản blog tập gym.
Tài khoản đó, lập chỉ vì Trần Trinh.
Cậu ghét , mà thì… mồm miệng quá dở, mặt chẳng nổi câu nào.
Chỉ đành lén lút tiếp cận một thân phận khác.
Khi thấy tài khoản của để bình luận video đăng, khẽ cong môi .
Dụ vợ .
Gửi ảnh mlem cho vợ đúng là ngại phát chết.
Tôi dậy từ 6 giờ sáng, lén lút nhà vệ sinh, cởi áo chụp hình.
Nếu camera lia lên thêm chút nữa, chắc chắn sẽ thấy tai đỏ như luộc.
… vợ thích mà.
Tôi vợ , mấy ? (icon chó gặm dép)
Ngoại truyện – Góc của Cố Trì
Tôi ngờ nụ hôn đầu đến nhanh như .
Đừng là hôn, đó còn nắm tay Trần Trinh lần nào.
Tôi thật sự đơ luôn, còn quên cả cách dậy.
Khi hôn nhẹ lên môi bằng đôi môi mềm mềm ngọt ngào, mới hồn.
“Mười giây.”
Tôi .
Lần đầu tiên trong đời, dũng cảm đến mức giữ đầu vợ .
chẳng dám nhúc nhích, chỉ lặng lẽ dán môi ,
Cuối cùng còn vợ… cắn thêm một phát.
Biết làm giờ? Tôi mê chết .
đó, thái độ càng tệ hơn.
Tôi cũng ghét bản thân — cứ thấy Trần Trinh là căng thẳng, mà đã căng thẳng thì trưng cái bản mặt cau .
Cuối cùng cái gì làm cũng hiểu lầm thành ghét bỏ.
Mãi đến khi tên Tống Ôn Ngôn xuất hiện, mới thật sự sợ hãi.
Cái thằng đó cao bằng , trai bằng , thân hình cũng chẳng bằng ,
mà nó dám bén mảng tới vợ ?
Không thể chấp nhận !
Tôi làm theo lời vợ dặn, nam tính chủ động lên.
Tôi bóp tay thằng đó, mang theo cơn ghen đầy .
Kết quả là… lạnh mặt.
Khó chịu, buồn, bực.
Tôi bắt đầu nghi ngờ:
Có xứng để yêu ?
Tôi cầm điện thoại, dò hỏi thăm dò từ nick phụ.
Khi vợ khen “ body ”, mừng rơn!
Tôi lập tức lấy tinh thần.
Tay vợ đưa qua sờ bụng , căng thẳng đến suýt tim.
Tôi thậm chí còn chẳng nghĩ tới chuyện vợ thể phát hiện chính là thằng gửi ảnh mlem .
Lúc đó chỉ nghĩ mỗi một điều:
Vợ hài lòng ?
Khi thấy đỏ mặt, mừng như bắt vàng.
Lâm Huy, giỏi lắm! Cho thêm cánh gà luôn!
Đến khi Trần Trinh gửi tin nhắn hỏi:
【Người là “vợ”, rốt cuộc là con trai con gái?】
Tôi mơ hồ cảm thấy… đã đoán .
dối.
【Người thích… là con trai.】
Ngay khoảnh khắc đó, tim như rơi xuống đáy vực.
Khi thấy bức ảnh đó, suýt bóp nát quyển sách trong tay.
Tôi lao ngoài như bay.
khi gần tới nơi, sợ.
Trần Trinh gặp ?
Tôi tới phá hỏng buổi hẹn hò đẽ của ?
Tôi càng nghĩ càng thấy bất an.
Có lẽ thật sự xứng để yêu ai cả.
Tống Ôn Ngôn bình thường hơn nhiều.
Gió lạnh táp mặt, hít hít mũi gửi tin cho :
【Có khác tỏ tình với …】
【Cậu cũng mà tỏ tình !】
【Là đàn ông thì tranh thủ , lề mề cái là cướp đấy!】
Vợ đánh thức bằng những lời đó.
Nếu giành lấy , chúng thật sự sẽ tương lai.
May mắn thay…
Tôi đã tới muộn.
Lúc ôm Trần Trinh lòng, hề nghĩ đến việc hôn .
Tôi chỉ ôm thật chặt, ôm đến hết cuộc đời.
Trần Trinh, yêu em.
(Hết)
