Summary
Hoàng Thượng Sủng Xuân Hỉ
Ta là nha béo của hoa khôi giáo phường.
Ngày hoa khôi bỏ trốn, đông gia bắt làm Hoa nương.
Ngày tháng khổ sở, lén trèo tường ban đêm.
Dưới tường một công tử tuấn tú, thấy thì liền chống thuyền, khơi.
Ta vác lên vai, trèo qua tường, chiếm giường của mà ngủ.
Một đêm rầm rầm vang dội, từ đó trở thành thị nhỏ của Thái tử.
Sau khi Thái tử đăng cơ làm Hoàng thượng, làm nương nương.
Ban đêm lén trèo tường, liền ôm lòng.
“Trẫm đã hứa kiếp cùng nàng gắn bó, ái phi cớ trèo tường lần nữa?”
Ta nước mắt lưng tròng: “Trong cung đường quá xa, Hoàng thượng quá mạnh bạo, thịt thần chẳng giữ .”
Hắn liền càn rỡ: “Trẫm chính là sói tham ăn!”
Thực ra cũng chẳng phải vấn đề yêu đương nuôi nhốt. Anh ta vẫn tôn trọng mong muốn của con bé, tôn trọng tâm tình của con bé, hoá giải mọi thứ khiến con bé không an tâm, đáp ứng nhu cầu của con bé. Con bé cũng chẳng phải người chí lớn gì cho cam, thấy yên tâm thì vui vẻ mà sống, lên hoàng hậu thì vui vẻ dùng hiểu biết giúp đời. Nào có vấn đề gì đâu mà quí vị bàn cãi căng thế.
Truyện 3 chấm thực sự. Kiểu nuôi nhốt lừa gạt này được gọi là “ngọt sủng” á? Là chim hoàng yến thì có, từ cái lồng này nhảy sang cái lồng khác, thỏa mãn ham muốn của nam nhân. Chỉ vì ko bị đánh đập bỏ đói, bắt phục vụ nhiều nam nhân nên là tốt hơn à? Đây là lừa một đứa nhóc 13 tuổi lên giường đó. Tẩy trắng cx có mức độ thôi chứ. Từ khi nào giam cầm ép buộc lại = dễ thương v trời
Truyện dễ thương ghê 😍 chòi oi, chỉ có trong truyện mới có mấy ông vua 1 thê 1 đời người =))
dễ thương