Lấy Đại Ca Làm Chồng - Chương 3
Không hiểu sao anh tôi lại nói câu này.
Ánh mắt tôi cuối cùng cũng hướng về phía Quân Trinh.
Và ngay sau đó, tôi thấy cái người vừa mới “khóc lóc bi thương” kia… lập tức cười toe toét nhận tách trà, nói đùa:
“Cướp bạn trai của tôi mà tôi không được khóc tí nào à?”
Ánh mắt lạnh như băng của anh tôi lia sang.
Quân Trinh lập tức ngậm miệng.
Tôi mặt méo xệch, nhận lấy ly sữa từ tay anh, rồi hỏi:
“Vậy… rốt cuộc là chuyện gì đây?”
Anh tôi còn chưa kịp mở miệng, cái miệng lắm lời kia đã đáp:
“Trì Diễn Lẫm, em nên cảm ơn anh đây.”
“Nếu không có anh, em còn chưa chịu thừa nhận lòng mình.”
“Còn anh trai em nữa, không nhờ anh khích một cái, sao hai người có thể thành thật với nhau?”
Hắn nháy mắt, ra vẻ mờ ám, chỉ chỉ vào tôi và anh tôi:
“Bằng không hai người sao lại có thể ngủ quên tới tận giờ này?”
Tôi cười gượng:
“Nói cách khác… tôi và anh tôi đã bị anh bày mưu hãm hại?”
“Hơn nữa… tôi còn chưa từng ngủ với anh?”
Quân Trinh gật đầu chắc nịch:
“Chiêu này hơi bẩn thật, nhưng kết quả rất tốt mà — hai người vui vẻ cả rồi.”
Tôi nghiến răng:
“Vậy còn cái lưng đau của tôi thì sao?”
Ánh mắt nguy hiểm của anh tôi lia sang.
Quân Trinh vội sờ mũi, lí nhí:
“Anh… anh bấm đấy.”
“Tế bào não anh chết hết à?! Thế mấy vết đỏ trên người anh thì sao?”
“Son môi của chị tôi.”
Thấy sắc mặt tôi ngày càng đen, hắn vội nhặt viên kẹo trên bàn ném về phía anh tôi để đổi chủ đề:
“Lục Dật Niên, còn không mau cảm ơn ba nuôi của mày đi!”
Giọng anh tôi lạnh tanh:
“Cho mày ba giây để chạy. Quá giờ… không còn cơ hội đâu.”
Hắn chưa kịp phản ứng, anh tôi đã bắt đầu đếm: “Ba!”
Tôi lập tức nhào tới, đấm đá hắn một trận:
“Cảm ơn anh nhé, Quân Trinh đại gia!”
Hắn ôm mặt rên:
“Trì Diễn Lẫm, sao em vong ân bội nghĩa thế hả?”
“Lục Dật Niên, quản thằng nhỏ nhà anh đi!”
“Đệt, đừng đánh vào mặt! Mặt anh còn hẹn tối nay mà!”
Vì sao tôi đánh hắn?
Vì tối qua tôi bị anh tôi dùng thắt lưng đánh đến mông vẫn còn đau đây này!
Bày ra cái âm mưu chết tiệt đó mà không thèm nói trước với tôi nửa lời!
Nhưng…
Anh tôi cũng thích tôi.
Tôi với Quân Trinh chẳng có gì cả.
Màn kịch sáng nay, hóa ra là hắn tự biên tự diễn.
Tôi vẫn là “hàng nguyên đai nguyên kiện”.
Không có tin nào khiến tôi vui hơn thế.
Có điều, vì tôi đánh hơi quá sung, gương mặt “ân nhân” của tôi đã sưng vù lên.
Khi hắn ra về, vừa chửi ầm ỹ, vừa “cuỗm” luôn bộ trà mấy trăm vạn của anh tôi, miệng còn lải nhải:
“Gọi là phí chữa trị!”
10
Từ hôm đó trở đi, tôi và anh tôi mặc nhiên trở thành một đôi.
Những vết thương trên người tôi cũng dần lành lại dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của anh.
Ban đêm, tôi quen thói chui vào ổ chăn của anh.
Thấy hơi thở của anh mỗi lúc một dồn dập vì tôi, tôi lại đắc ý khẽ hỏi:
“Anh ơi, hôm em qua phòng mượn máy sấy tóc, trong tay anh đang cầm tấm ảnh của ai vậy?”
Khóe môi anh khẽ nhếch, cổ họng bật ra tiếng cười trầm thấp.
Anh giữ lấy bàn tay nghịch ngợm của tôi, cố tình treo ngược tim tôi:
“Muốn biết à?”
Tôi sáng rực đôi mắt, vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay anh:
“Muốn~.”
Anh kẹp lấy ngón tay tôi, không cho tôi tiếp tục trêu chọc:
“Nếu là ảnh của người khác… em có ghen không?”
Tôi bật cười, nhưng chẳng hề vui vẻ.
Trong lòng ghen đến phát điên, nhưng miệng vẫn nghiến răng chống chế:
“Không, sao em lại ghen được chứ?”
“Em không nhỏ mọn như vậy đâu.”
Ánh mắt anh tối đi, hơi thở nóng bỏng phả sát bên tai:
“Thì ra… chuyện của anh em lại chẳng bận tâm như vậy à?”
“Anh cầm ảnh người khác để… làm chuyện bậy, em cũng không ghen sao?”
“Anh không vui đâu, A Lẫm.”
“?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh tối sầm lại, hệt như hôm đó.
“Anh ơi…”
Tôi nuốt nước bọt, lòng run lẩy bẩy, sợ anh lại rút thắt lưng ra.
Vết thương trên người tôi mới lành thôi mà!
Tôi vội vàng hôn anh một cái lên môi, giống như mèo con làm nũng, nhẹ giọng:
“Anh đừng doạ em.”
“Em sợ.”
Lục Dật Niên nhắm mắt lại, ôm tôi siết vào ngực, khàn giọng nói:
“Xin lỗi, anh hơi mất kiểm soát.”
“Và nữa,” anh cúi đầu, “khi em gọi ‘anh ơi’ bằng đôi mắt trong veo đó… đừng nhìn anh như thế.”
Tôi ngơ ngác: “Vì sao?”
“Anh có cảm giác… em đang nói muốn anh vậy.”
Không khí ngưng lại.
Tôi xấu hổ chui sâu hơn vào lòng anh.
“Ngại rồi hả?”
Tôi cấu một cái vào bụng anh, lầm bầm: “Anh im miệng đi.”
Khi nhiệt trên mặt tôi vừa tan, tôi nghe anh khẽ nói:
“Tấm ảnh đó là em. Không có người nào khác.”
Bùm. Tim tôi như bị ai đập mạnh một cái.
Hình ảnh cái đêm hôm đó lập tức ùa về.
Mặt tôi đỏ đến mức như sắp bốc khói.
“Thế… còn người đàn ông anh đưa về hôm đó thì sao?”
Bàn tay của anh bắt đầu nghịch ngợm:
“Trợ lý mới, anh vốn định nói rõ với em. Nhưng em tự phát cáu, còn bảo anh cút, không muốn nhìn thấy anh.”
Nghĩ đến chuyện hôm đó anh vào phòng tôi còn chưa kịp nói gì đã bị tôi mắng xối xả, tôi thấy hơi chột dạ.
Nhưng miệng vẫn cứng:
“Anh đi công tác mà không gửi lấy một tin nhắn!”
“Biết em giận cũng không dỗ.”
“Lục Dật Niên, anh cố tình để em ghen đúng không?”
“Anh xấu lắm.”
“Biết em nhỏ tuổi hơn còn thích bắt nạt em.”
Anh nghe xong, khẽ cắn vành tai tôi, giọng khàn khàn trầm thấp, đầy trêu chọc:
“Ừ, anh hư.”
“Và bây giờ… anh lại sắp không ngoan rồi.”
11
Sáng hôm sau, tôi đau lưng, mỏi eo, hai chân như nhũn ra, chẳng đứng nổi.
Tôi nằm bẹp trên giường, mặt không còn chút hy vọng sống:
“Lục Dật Niên, anh tiết chế chút đi!”
“Nếu cứ thế này hoài, sớm muộn gì em cũng chết trên giường mất.”
Anh giúp tôi bôi thuốc, mặc quần áo chỉnh tề, giọng thong thả:
“Yên tâm, thân thể em rất khỏe, có ‘lăn lộn’ bao nhiêu cũng chẳng sao.”
Rồi anh liếc tôi một cái, ánh mắt vô cùng có ý:
“Hơn nữa, em là người chủ động trước.”
Mặt tôi đỏ bừng, giơ chân đá một phát vào vai anh:
“Anh câm miệng đi!”
Khi anh bế tôi ra ngoài, tôi vẫn không nhịn được mà hôn anh một cái.
“Các con đang làm gì vậy?”
Giọng nói kinh ngạc từ phía sau vang lên.
Tôi quay đầu lại — ánh mắt tôi đụng ngay ánh mắt bố mẹ anh.
Tôi đau đến mức muốn tự mình nhảy xuống khỏi vòng tay anh, nhưng anh ôm chặt không buông.
Tôi khóc rấm rứt, nhỏ giọng thì thầm bên tai anh:
“Anh ơi, xong đời rồi…”
Tôi còn chưa nghĩ ra cách nào để giải thích với hai vị phụ huynh, thì đã bị họ bắt gặp ngay tại trận.
Tôi có cảm giác hai đứa sẽ bị “xé đôi” mất thôi.
Mấy năm nay tôi vờ ngoan ngoãn trong mắt họ, chỉ trong một buổi sáng là đổ sông đổ biển hết.
Họ chắc chắn sẽ nghĩ tôi là kẻ dụ dỗ anh, là con hồ ly tinh, là người kéo con trai họ xuống vực sâu.
Rồi sẽ ném cho tôi một xấp tiền, bảo tôi cút khỏi đời anh.
Tôi hối hận đến đỏ cả mắt — giá mà khi nãy tôi không ngứa miệng hôn anh một cái…
“Các con đang hôn nhau đấy à?”
Mẹ Lục chỉ tay vào chúng tôi.
Tôi cười khan, nói năng loạn xạ:
“Chân con gãy rồi, không tìm thấy nạng, nên mới nhờ anh ấy bế ra ngoài.”
Bố Lục lạnh giọng hừ:
“Gãy chân mà còn có sức hôn môi à?”
Anh tôi nhướn mày đáp lại luôn:
“Nếu không hôn, sao mà truyền nước bọt?”
Nói xong, anh còn lạnh lùng liếc bố một cái: “Bố đừng doạ, em ấy nhát lắm.”
Mẹ Lục: “…”
Bị anh phản pháo, bố anh cũng khó chịu, giọng đầy mỉa mai:
“Nó mà nhát à? Nhát kiểu gì mà lên giường với con?”
“Tôi thấy là nó bị con dụ dỗ hư người rồi!”
“Đàn ông từng này tuổi mà còn làm mấy chuyện điên rồ thế này!”
“Là lỗi của con.”
Tôi cúi đầu, không dám nói thêm gì.
Anh lại tự nhiên nhận hết, nhẹ nhàng xoa đầu tôi, ra hiệu đừng sợ.
Mẹ anh hỏi thẳng:
“Vậy hai đứa bây giờ là mối quan hệ gì?”
“Anh em, tình nhân, người yêu, hay bạn giường?”
Lục Dật Niên kéo cổ áo tôi xuống, để lộ dấu hôn chi chít, vô liêm sỉ tuyên bố trước mặt phụ huynh:
“Anh em nào lại hôn nhau thế này?”
“Tình nhân nào lại ôm nhau trước mặt bố mẹ mà không buông?”
“Bạn giường nào lại được dẫn về nhà sau một đêm?”
“Vậy nên, loại trừ hết — bọn con là người yêu.”
Bàn tay bố anh run lên vì tức.
Ông chỉ vào anh mắng thẳng: “Mày đúng là đồ súc sinh!”
Anh đáp trả không hề do dự:
“Nếu con là súc sinh… thì bố cũng chẳng khác gì con.”
“Anh, đừng nói nữa…”
Tôi sợ anh sẽ làm bố tức đến ngất, hoảng hốt kéo tay anh.
Anh tưởng tôi sợ, cúi đầu khẽ hôn lên trán tôi.
11
Sắc mặt bố mẹ Lục u ám đến cực điểm.
Tôi thì xấu hổ muốn tự bốc hơi tại chỗ.
Anh bế tôi ngồi xuống ghế sofa, rót trà nóng mời hai người lớn, rồi bình tĩnh tuyên bố:
“Đã bị hai người bắt gặp rồi, vậy thì con cũng nói thẳng luôn.”
“Con thích Trì Diễn Lẫm. Đời này, con sẽ giữ em ấy thật chặt.”
“Hai người có chấp nhận hay không không quan trọng, chỉ cần em ấy thích con là được.”
“Hơn nữa, tất cả tài sản dưới tên con, em ấy đều đã ký tên nhận quyền thừa kế rồi.”
“Bây giờ con chẳng khác nào thằng đàn ông sống nhờ người yêu.”
Tôi sửng sốt:
“Em ký lúc nào vậy?”
Anh ghé sát tai tôi, khẽ thì thầm:
“Tối qua, lúc em nài nỉ anh, anh nắm tay em ký vào.”
Tôi câm nín.
Tài sản của anh — mấy công ty dưới quyền, chỉ cần lợi nhuận mỗi tháng đã đủ để người bình thường sống cả đời không hết.
Vậy mà anh lại tranh thủ lúc tôi “mất lý trí”, biến tôi thành một… đại gia chính hiệu.
Chỉ để trói tôi lại bên mình.
Yêu đến mức… dại khờ.
Điều khiến tôi rung động hơn, là giọng anh nhỏ nhẹ như oán trách:
“Giờ toàn bộ tài sản anh đều đặt vào tay em rồi.”
“Nếu em không cần anh nữa… thì anh chẳng còn gì cả.”
“Trì Diễn Lẫm, em phải đối xử với anh tốt một chút đấy.”
Tôi bàng hoàng cúi đầu, sợ mở miệng ra sẽ làm người khác hoảng vì tôi cười đến rách miệng.
Mẹ anh hỏi:
“Không hối hận à?”
“Không.”
Anh đáp như đang đứng trong lễ đường, nói câu “con đồng ý” đầy trịnh trọng.
Lòng tôi mềm nhũn, như vừa vụng trộm nuốt cả hũ mật ong.
Đột nhiên, mẹ anh buông một câu không báo trước:
“Thế… con là bên trên hay bên dưới?”
Tôi: “…”
Anh tôi: “…”
Ba anh: “…”
