Tài Xế Âm Dương Lộ - Chương 3
Nói xong, đoàn xe phóng , chỉ để mùi xăng khét và tro bụi trong gió đêm.
Tôi lê chân bộ đến trạm xăng gần nhất, mượn điện thoại liên lạc về nhà.
Trong lòng chỉ thầm nghĩ: “Không cứu, mà dầu muối ăn.”
Khi ông nội chuyện, giận đến đập bàn: “Thái tử vòng Bắc Kinh? Ông xem thử, thằng oắt đó xương cứng đến mức nào mà bắt nạt cháu gái nhà !”
Gia đình lập tức phái xe đón .
Lúc chờ, TV ở trạm xăng đang phát tin tức nóng của Giang Thành: “Tai nạn liên cao tốc gần vịnh, số chết rõ, thiếu gia Chu Chi Minh tập đoàn Chu thị nghi mặt tại hiện trường.”
Về đến nhà lâu, nhận tin mới: Chu Chi Minh trọng thương.
Từ đó, liên tục gặp ác mộng, nhà họ Chu mời thầy trừ tà, chuyện lên cả trang nhất.
Người thấy vui, nhưng chẳng thấy giải trí gì cả. Bởi biết, Chu Chi Minh thật sự sắp chết.
Nhà Chu đến thỉnh cầu chúng , ông nội và ông cụ Chu vốn giao tình cũ, nhưng ông cố ý kéo dài đáp, đợi họ nâng giá thù lao mấy lần mới chịu đồng ý.
Mẹ Chu Chi Minh ba quỳ chín lạy cửa nhà , ông nội mới miễn cưỡng đồng ý để xử lý.
Đến nơi, Chu Chi Minh thấy liền tái mét, hét lớn: “Mày đến làm gì? Đây nơi để bọn nghèo kiết xác như mày !”
Tôi một lời, chỉ vung tay tát thẳng mặt .
Chu Chi Minh ngẩn , kịp phản ứng, cái tát thứ hai giáng xuống.
Phu nhân nhà họ Chu hốt hoảng: “Đại sư! Ngài làm gì ?”
Tôi bình tĩnh đáp, giọng đều đặn: “Phu nhân đừng lo. Chu công tử ác linh quấn thân, đang giúp trừ tà. Trong nghi thức thể chịu chút đau da thịt, nhưng nguy hiểm tính mạng.”
Tôi cố tình để mọi rời khỏi phòng, chỉ còn và đối diện.
Lúc , Chu Chi Minh bắt đầu run thật sự.
“Mày… mày rốt cuộc là ai?”
Hắn kể, từ vụ tai nạn hôm đó,
nhiều chết thảm, sống sót thì phát điên, kẻ viện tâm thần, kẻ trốn trong chùa.
Tôi nhạt, tay cầm gậy gỗ đập mạnh xuống giường: “Chu thiếu gia biết ? Tôi chính là con lái taxi rách rưới hôm đó!”
Rồi đập thêm mấy cái chân lành duy nhất của . Chu Chi Minh gào thảm, lăn lộn sàn.
Tôi đầu, góc tường, nơi Triệu Khanh Vân , tóc xõa, mặt còn hình .
Cô đã thành ác quỷ, sát khí đặc quánh quanh thân. Vì chặn đường, khiến cô lỡ thời cơ đầu thai, giờ , hết tiêu tan hết oán niệm.
Chu Chi Minh vẫn cố gào lên: “Thẩm Minh Minh! Mày xong đời ! Tao sẽ khiến mày thấy mặt trời ngày mai!”
Cửa phòng bật mở. Ông nội chắp tay lưng bước , giọng lạnh tanh: “Ông đây xem thử, ai dám khiến cháu gái thấy mặt trời ngày mai?”
Ánh mắt ông quét qua Chu Chi Minh đang bệt, sang ông cụ Chu đeo kính vàng cùng, giọng nửa nửa trách: “Lão , cháu trai ông quỷ nhập nặng thật,
trách luôn miệng xằng. Sợ đánh thêm mấy gậy mới tỉnh.”
Tôi nhướn mày, giơ gậy, nện thêm một cú bụng . Chỗ chính là nơi đá hôm đó.
Chu Chi Minh gào rú, giãy đành đạch: “Lão già thối! Mày là ai? Biết tao là ai ?”
Ông nội hừ lạnh, giọng rắn như thép: “Mày biết ông là ai ? Lúc ông lăn lộn ở Giang Thành, mày còn đang làm tinh trùng trong bụng bố mày đấy!”
Ông cụ Chu vội chạy tới, giọng run run: “Chi Minh chỉ là vãn bối chúng chiều hư, ông đừng giận, nó chỗ nào , thay nó xin !”
Ông nội kịp đáp thì một khác xông , là bố của Chu Chi Minh, Chu Quý.
“Bố! Bố đang làm gì thế? Chỉ là mấy kẻ giang hồ lừa tiền, nếu nể mặt bố, con đã cấm họ bước chân Chu gia, chứ đừng đến chuyện đánh cháu trai ruột của bố!”
Bảo vệ bên cạnh lao tới nhanh,
ép và ông nội khỏi cửa.
Tôi lạnh lùng , giọng như băng:
“Là phu nhân ba quỳ chín lạy cầu chúng đến. Nếu bây giờ khỏi đây, từ nay Chu gia đừng hòng gặp chúng .”
Chu Quý hất tay, ném một xấp tiền xuống đất: “Cút! Mấy kẻ ăn mày nghèo kiết xác, đừng bén mảng đến Chu gia nữa!”
Tôi chỉ nhạt: “Cha nào, con nấy.”
Tôi lo nhất là Triệu Khanh Vân, giờ cô đã thành ác quỷ, quấn chặt lấy Chu Chi Minh, cách nào mang .
Ông nội vỗ vai , nháy mắt trấn an: “Đừng lo, giờ cứ xem kịch. Xem bọn họ chịu đựng bao lâu.”
Quả nhiên, đến ba ngày , Chu Quý tự đến gõ cửa nhà … cầu cứu.
Ông còn mang tin sốc: Chu Chi Minh tự hủy của quý.
Mặt Chu Quý lúc đó mệt mỏi và hoảng hốt, giống đang giả vờ: “Nó cắt của quý, đang cấp cứu.”
Tôi đưa đến bệnh viện tư của Chu gia. Chu Chi Minh giường bệnh, thân run rẩy, mồ hôi lạnh túa , miệng mê man, nhưng giọng phát là giọng nữ, khàn khàn oán độc: “Tao nó chết!”
Tôi nhận ngay, quỷ nhập nặng!
Vừa định tiến kiểm tra, mấy bảo vệ từ hai bên ập tới đè chặt xuống.
Trong cơn hỗn loạn, Chu Quý dẫn một đạo sĩ để râu dê bước .
Gã nịnh, khom chắp tay: “Đại sư, đã mang đến. Tôi và mọi xác nhận, cô đúng là phụ nữ tối đó.”
Đạo sĩ liếc , khóe miệng cong lên đầy hiểm ý: “Chỉ cần dùng cô làm vật dẫn, để ác quỷ đổi thân thể, là thể giải trừ tà khí.”
Tôi giãy giụa kịch liệt, nhưng nhanh chóng bịt miệng bằng khăn ướt, mùi thuốc xộc thẳng mũi khiến choáng váng và ngất lịm.
Khi tỉnh , phát hiện đang trói giữa pháp đàn. Nến đỏ bốn phía chập chờn, khói hương nồng nặc. Gã đạo sĩ đang cầm kiếm đào mộc, múa lẩm bẩm mấy câu loạn ngữ.
Chưa kịp định thần, đã rạch cổ tay , máu chảy ngừng.
Tôi đau đến nỗi thân run bần bật, miệng thở dốc: “Ông làm thế vô dụng, trừ quỷ , dùng làm tế phẩm!”
Gã nhíu mày, ánh mắt khinh khỉnh: “Mày hiểu gì? Bản đạo sĩ hành nghề hơn ngàn vụ, còn cần nhãi con như mày dạy?”
Lưỡi dao cắt sâu hơn, máu từ cổ tay chảy ướt cả sàn. Tôi nghiến răng chịu đựng, đau tức. Pháp đàn dựng lên thô sơ và vụng về, chẳng qua là màn kịch dở của một kẻ giả danh thầy pháp.
Tôi cố ngẩng đầu, giọng run nhưng dứt khoát: “Chu Chi Minh quỷ nữ oán hận quấn thân, ông cứu , đối mặt chết, chứ động !”
Chu Quý lạnh, giọng trầm thấp: “Mày nghĩ vài câu là tao sẽ thả mày ? Camera hành trình hôm đó tao xem , rõ ràng mày cố ý làm hại Chi Minh nhà tao. Nghi thức xong, tao trói mày ném xuống vịnh cho cá ăn!”
Lời ông dứt, bộ nến pháp đàn tắt phụt. Một luồng gió lạnh vô cớ nổi lên, cuốn tung giấy vàng bạc.
Đạo sĩ vội cúi thắp nến, nhưng mỗi lần châm, âm phong thổi qua, ngọn lửa run rẩy tắt ngóm.
Sắc mặt Chu Quý dần biến đổi, nét đắc ý ban đầu rạn nứt thành hoảng sợ.
“Thẩm Minh Minh! Mày… mày làm gì thế?”
Tôi, vì mất máu quá nhiều, mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố gượng : “Thực … chẳng làm gì cả. Chỉ là làm nghề vượt âm dương, dù cũng chút giao tình bên .”
Chưa kịp để họ hiểu, đèn chùm trần đột ngột rơi xuống, đạo sĩ râu dê đè bẹp ngay tại chỗ.
Chu Quý hét lên, nhưng kịp chạy thì một lực vô hình hất văng lên tường.
Bảo vệ hoảng loạn, định xông giữ , thì cửa bật mở. Ông nội và ông cụ Chu gia cùng mấy lao .
Ông nội thấy bê bết máu, giận run , quát lớn: “Chu Quý! Mày nghĩ cái gì trong đầu ? Tao đã bảo đừng tìm mấy kẻ tà môn giả đạo sĩ, thế mà dám bắt cháu gái tao tế mạng?”
Chu Quý cãi cố, mặt mày thất sắc: “Đại sư chỉ cần tay là đuổi quỷ, nếu các xen , đã thành công !”
Ông nội chẳng buồn đáp, chỉ sang đỡ dậy, với ông cụ Chu: “Lão , giao tình bao năm, con trai cháu trai ông làm sai, tính lên đầu ông. chuyện xong .”
