Summary
Thứ Nữ Trùng Sinh
Sau khi ta cứu Tạ Chiêu ra khỏi đám cháy, đích tỷ vì bịt miệng đã nhốt ta trong biển lửa.
Dung nhan bị hủy hoại, ta gánh chịu tiếng xấu mưu hại đích tỷ, quyến rũ thế tử.
Người đời mắng ta là kẻ xấu xí hay làm trò,
Đích tỷ nói ta không biết liêm sỉ,
Ngay cả phụ thân cũng ép ta gả cho mã phu độc nhãn ở trang tử để bảo vệ danh tiếng cho gia tộc.
Lúc ấy, ta đã hỏi Tạ Chiêu khoanh tay đứng nhìn một câu:
“Ta cứu ngươi, đáng phải chịu kết cục như thế này sao?”
Hắn lạnh lùng đáp:
“Cứu? Ta còn chưa trị tội ngươi vì đã làm phiền ta gặp A Dao.”
Lòng ta như tro tàn, ngày họ thành thân đã cùng họ đồng quy vu tận.
Mở mắt lần nữa, ta đã trở về ngày xảy ra hỏa hoạn.
Lần này, ta khóa chặt cửa viện, để ngọn lửa bùng cháy dữ dội hơn.
Ái chà chà, đây là bộ truyện có những tiểu tiết ngu ngốc đến mức t phải bật cười
Như 1 vài bạn đã đề cập: Cách sơ cứu độc lạ, có 1 0 2 trên cõi trần, hoặc là có cách đấy nhưng t chắc kèo là phải có thêm vài bước nữa trước khi làm vậy. Lúc đọc t thấy phản ứng của dàn nhân vật phụ qua đường khi nu9 “hút đờm” đúng phết. TỞM VÃI MN ƠI
Thêm nữa là mn thật sự thấy cách edit bộ này mượt hả? Hỏi thật lòng đấy? Họ của các gia tộc lộn tùng phèo hết trơn. Vu gia chịu ân của nu9 nên hết sức coi trọng bả nhưng có 1 đoạn lại để “dưới sự làm khó của Vu gia”, chỗ đấy hẳn là Thôi gia – gia tộc của bả.
Đọc mà cái mỏ t giựt giựt giựt. Đánh giá cá nhân là 3/5 nhé